Quan
Âm Truyền Thuyết (Tuyển Tập) Diệu Hạnh
Chuyển Ngữ
1 - Quán Âm ba mặt
Xưa thật là xưa, ở thành Lạc Dương quan
lại thì tham ô, thanh thiếu niên thì hư hỏng. Ngài Quán
Âm có ý định muốn giáo hóa họ, nên biến thành
một người đàn bà nhà quê, tay cầm một cái
hộp gấm, trong hộp có một tấm kính bằng
đồng đen quý báu, đem đến chợ Lạc
Dương bán.
Có người tới hỏi giá, người đàn bà nhà
quê đáp :
- Tấm kính của tôi đây là một bảo vật
rất quý hiếm có trên thế gian này, giá là một ngàn
lượng bạc ròng, dư một hào không lấy,
thiếu một hào không bán, không bớt không trừ, già
trẻ lớn bé ai muốn mua cũng được.
Người nào có mắt tinh đời hãy mau đem
tiền tới mua, bỏ lỡ cơ hội này thì về
sau có mười vạn tám ngàn lượng bạc cũng
không được !
Có một thiếu niên muốn kiếm chuyện nên chõ
mồm vô hỏi :
- Tấm kính bằng đồng có chút xíu mà đòi giá cao quá
vậy, thật là nói thách quá cỡ ! Ðâu, bà nói cho tôi nghe thử,
tấm kính này có cái gì hay ?
Người đàn bà nhà quê trả lời :
- Tấm kính của tôi có nhiều cái hay lắm chứ !
Thứ nhất, nó có thể soi được tâm người
thiện hay ác, thứ hai, có thể chiếu ra tất
cả quá khứ và vị lai nữa. Tốt thì chiếu ra
tốt, xấu thì chiếu ra xấu, không sai một ly
một tí nào. Quý vị nghĩ xem, với hai đặc
điểm ấy không lẽ tấm kính này không đáng giá
một ngàn lượng bạc hay sao ?
Người thiếu niên kia nói :
- Bà nội ơi, bà nói xạo vừa thôi chứ ! Thế
gian này làm gì có một bảo vật như thế, chúng tôi
không tin đâu, trừ khi nào bà cho chúng tôi soi thử một
cái !
Ngài Quán Âm đáp :
- Soi một cái thì được, nhưng theo lệ thì
mượn kính soi một cái phải trả tôi ba
đồng.
Thiếu niên nọ bèn móc túi ra ba đồng trao cho Quán Âm
Bồ Tát. Ngài Quán Âm lấy kính trong hộp ra, cầm trong
tay và nói với thiếu niên nọ :
- Soi đi. Nhưng phải nhớ, không được suy
nghĩ loạn xạ lung tung, phải tập trung tinh
thần mà soi một cách nghiêm chỉnh, có thế kết
quả mới rõ ràng được.
Thiếu niên nghe lời Bồ Tát, soi một cách nghiêm
chỉnh. Quả nhiên trong kính hiện ra một cách rõ
rệt từng cảnh, từng cảnh đã xẩy ra
trong quá khứ. Chuyện quá khứ chiếu xong, lại
hiện ra đủ thứ các chuyện sẽ phát sinh trong
tương lai, cho tới đoạn cuối là thiếu
niên chết rồi sẽ đoạ vào đường súc
sinh, đầu thai lại thành một con chó cái.
Thiếu niên soi xong, kinh hãi không cùng, không ngờ rằng
thành tích xấu xa hư hỏng của mình lại hiện
lên hết trong kính, và hắn càng hoảng kinh hơn nữa
khi thấy kiếp tới mình sẽ biến thành một con
chó cái. May mà những điều hắn thấy
người khác lại không trông thấy, người khác
chỉ thấy mặt trái của kính, hoàn toàn trống
rỗng, không có gì trên ấy cả.
Ngài Quán Âm lấy lại kính và hỏi :
- Sao, đáng giá ba đồng bạc không ?
Thiếu niên nọ xuất mồ hôi trán, mặt mày tái mét,
trả lời liên thanh :
- Ðáng ! Ðáng ! Ðáng !
Người xung quanh hỏi hắn đã thấy được
những gì, hắn sợ làm trò cười cho thiên hạ,
không dám trả lời sự thật nên chỉ lầu
bầu :
- Mấy người đừng hỏi tôi, cứ bỏ
ra ba đồng mà tự soi lấy, bảo đảm
mấy người sẽ vừa ý.
Cuối cùng người hiếu kỳ rất đông, nghe
lời thiếu niên nọ nên tranh nhau thử món đồ
chơi mới này. Người này bỏ ra ba đồng, người
kia cũng móc ra ba đồng, thay phiên nhau mà soi kính.
Người nào chưa được soi thì dành soi
trước, nhưng một khi soi rồi thì không khóc lóc thê
thảm cũng nhíu mày nhăn mặt, tâm sự trùng trùng.
Mọi người ngẩn ngơ nhìn nhau, không ai thốt
lên lời nào.
Ngài Quán Âm cười thật tươi đứng
thủ đằng trước, nhưng cũng không nói lên
một tiếng. Từ giờ thìn đến giờ
dậu, thấm thoát ba ngàn người đã soi kính
rồi. Trong số ba ngàn người ấy, chín phần
mười soi xong thì mặt mày buồn hiu, không tới
một phần mười còn lại là vui vẻ hân hoan.
Tri phủ thành Lạc Dương thời ấy là một
tên quan rất tham ô, chỉ chạy theo danh lợi, tâm tâm
niệm niệm chỉ nghĩ làm sao để thăng quan
tiến chức. Nghe nói ngoài đường có người
bán kính báu, soi một cái là thấy ngay chuyện hên xui
họa phúc của mình, ông rất muốn thử soi một
phen, xem mình rồi sẽ được chức quan
lớn tới đâu, và phát tài giàu đến chừng nào ?
Nghĩ thế ông cũng chạy ra chợ. Khi ông chạy
tới thì Ngài Quán Âm cũng vừa đang thu xếp
để trở về. Nhưng người mới
đến là quan Tri phủ đại nhân, đâu có thể
không ngó ngàng đến, nên Ngài Quán Âm lại lấy kính ra
để ông soi cho kỹ càng.
Lần này Ngài Quán Âm để cho ông soi tha hồ, không
gấp gáp, và quan Tri phủ mới soi đã kinh hoàng, mồ
hôi lạnh toát ra dầm dề.
Trong kính bắt đầu xuất hiện từng cảnh
từng cảnh một, lúc ông ăn hối lộ, vi
phạm luật pháp, vu oan giá hoạ hại người,
kết án người vô tội. Về sau bị oan hồn
uổng tử báo thù, chết bất đắc kỳ
tử, đọa xuống địa ngục, chịu
đủ các cực hình tàn khốc. Sau đó nữa
lại tái sinh làm lợn, được nuôi cho mập
rồi vào tay đồ tể cắt mổ. Tri phủ càng
nhìn càng sợ hãi, trong tâm dần dần có chút tỉnh
ngộ. Lúc ấy người đàn bà nhà quê đã lấy
lại tấm kính cất vào hộp, và thở dài :
- Một bảo vật như thế chỉ có ngàn
lượng bạc, rẻ thế mà chỉ có người
soi chứ chẳng có người mua, thế mới
biết là ở thành Lạc Dương này thật ra không
có ai có mắt tinh đời !
Nói xong bèn cầm hộp lên đứng dậy sửa
soạn rời đi.
Khi Ngài Quán Âm đứng dậy thì đột nhiên khuôn
mặt người đàn bà nhà quê biến mất
nhường chỗ cho pháp tướng của Bồ Tát.
Lúc ấy những người đứng nhìn, mỗi
người thấy Bồ Tát một cách khác nhau :
người ác thì thấy người đàn bà nhà quê kia
biến thành một hung thần vô cùng bạo ác, nhìn
thấy là kinh hồn khiếp vía. Người bình
thường thì thấy Ngài lộ vẻ giận dữ,
cũng đủ khiến họ cũng phải hết
hồn. Chỉ có người hiền mới thấy Ngài
mang khuôn mặt dịu hiền từ ái gần gũi, rõ
ràng là Ðại Từ Ðại Bi cứu khổ cứu nạn
Quan Thế Âm Bồ Tát.
Ai nấy đều kinh dị, định thần nhìn
kỹ, thì không còn thấy người đàn bà nhà quê bán
kính ở đâu nữa. Tri phủ như người mê
chợt tỉnh, lập tức quỳ xuống đất
cáo bạch :
- Trượng thừa Bồ Tát đến giáo hóa, hạ
quan đã biết lỗi rồi.
Nghe tri phủ nói thế, mọi người mới vỡ
lẽ ra người đàn bà bán kính vừa rồi chính là Bồ
Tát Quan Thế Âm. Từ đó, những kẻ chuyên làm ác
đều tỉnh ngộ, bỏ ác làm lành. Những
người làm quan đều trở nên thanh liêm, dân chúng
cũng theo đó mà trở nên thuần hậu.
Sau đó, bá tánh thành Lạc Dương mới dùng số
tiền mà Ngài Quán Âm đã bỏ lại xây lên một cái
miếu, thờ Quán Âm Bồ Tát và tượng của Ngài
được tạc theo mắt thấy của họ,
nghĩa là có ba mặt : một mặt Quán Âm Bồ Tát
từ bi hiền hậu, một mặt vô cùng giận
dữ và một mặt hung tợn, trong tay cầm một
tấm kính báu, soi sáng cả đại thiên thế giới.
Bức tượng này, trong Phật giáo gọi là "Quán
Âm du hí tam muội", và người phàm thì gọi là
"Quán Âm ba mặt".
Diệu Hạnh GiaoTrinh